Thứ Tư, tháng 5 15, 2013

Mùa trái sao

Quán cóc cà phê buổi chiều u ám, hơi nước thoảng qua man mác như dỗ người ta quên đi cái oi bức đến bực dọc của ngày hè. Trời sắp đổ mưa!

Con đường Nguyễn Thái Bình nho nhỏ được che rợp dưới đám cây sao, vài cây lớn đã ngã ngang trong mùa bão trước, người ta trồng lại những cây con, mới thấp thoáng vài năm đã cao vượt qua mái nhà, gần bằng nửa những cây già trước đó.

Giữa tháng tư, mùa hạ chấp chớm đem về những cơn mưa phùn lả tả, những hàng sao bắt đầu trổ ra từng trùm hoa nhỏ li ti màu vàng nhạt có pha chút xanh mơn lẫn vào trong đám lá. Vào dịp lễ, người xe thưa thớt trả lại cái không khí trong trẻo hiếm có cho Sài Gòn , những lúc này buổi sáng đẹp trời đi dưới gốc sao già còn nghe được mùi ngai ngái của hoa sao.

Tháng năm, hoa sao kết thành trái. Trái sao lớn lên cỡ chừng đầu đũa, không tròn mà như hình giọt nước, có hai cánh mỏng dài như ngón tay cái cong lên trông giống đôi cánh của thiên thần. Trái sao còn non màu trắng xanh, trưởng thành màu vàng nhạt, đến độ già mới sậm màu nâu. Mùa kết trái, từ xa nhìn lên sẽ thấy những cây sao như khoác trên mình chiếc áo vàng nâu xen lẫn những đốm xanh vàng đẹp mắt.
 

Trái sao già dễ bị gió làm rơi, hai cánh xoay xoay tròn tròn như chong chóng.

Những buổi trời sắp mưa, cơn gió mạnh lùa qua làm trái sao rơi xoay tít mù theo gió mang những điệu vũ không ngừng lan xa khắp cả con đường. Lúc đó tôi chỉ muốn mình nhỏ lại như ngày xưa, dang tay hứng những cánh sao để lại tung lên đắm mình vào những vòng xoay đưa tôi về thời thơ ấu - Thời mà đám con nít chúng tôi vẫn thường đi lượm những trái sao rụng đựng đầy hai túi, chạy lên những cây cầu thiệt cao, thả hết những trái sao ra rồi dõi theo đường bay của chúng với ánh mắt chứa đựng tất cả những hân hoang.

Sài Gòn có rất nhiều những hàng sao già hàng trăm năm tuổi, nơi mà cứ mỗi tháng năm về hoa sao rơi dày đặc che lắp cả mặt đường.. Nhưng tất cả dường như điều bị cuốn theo dòng chảy tất bật của thị thành... Trời cứ mưa, hoa sao cứ nở rồi rơi, những vòng bánh xe lăn nhanh đè lên những trái sao làm cho nát bét, ướt nhem, thắm những niềm đau, nỗi buồn tiếc rẻ..



Mùa hạ chầm chậm đến cũng chậm chậm đi, những trái sao cuối mùa vẫn lác đác xoay tròn hàng ngày trong gió. Cứ mỗi khi trời sàm sạm âm u, hơi nước bốc lên lành lạnh và hơi đất bắt đầu nồng lên mũi thì tôi lại chạy ra quán cóc nào đó ven đường, nhấm nháp một ly cà phê và ngắm nhìn những cánh sao xoay xoay chen ngang qua làn người vội vã, tiếc nuối đến từng giây giống như sau hôm nay sẽ không còn bao giờ được thấy..

Những cái chong chóng màu vàng nâu,
Theo gió bay đi xoay tròn qua mắt
Mang nỗi niềm hiện tại xen vào ký ức ngày xưa...

Tháng 5, 2013

Thứ Năm, tháng 4 18, 2013

Bằng lăng






Những vệt màu tím đong đầy trong mắt, những ký ức chưa kịp định hình đã phải tan mau..

Ngày trước ở quê tôi không có bằng lăng, hoặc là có mà ở tận đâu đâu nên một thằng nổi tiếng rong chơi khắp xóm làng như tôi cũng chưa hề thấy. Mãi đến sau khi tốt nghiệp cấp ba, đến Cần Thơ để thi đại học tôi mới biết được loại hoa mà lâu nay chỉ được đọc trên những mẫu truyện ngắn, mà hình minh họa thì chỉ có hai màu trắng với đen.

Kỷ niệm đầu tiên là lúc đám bạn dụ tôi nói trái bằng lăng là một loại dâu chỉ nơi này mới có. Dĩ nhiên là tôi tin, vì trái bằng lăng còn tươi y hệt như trái dâu xanh, đến khi bẻ ăn thì mới biết mình bị gạt. Sau này gặp lại có đứa vẫn hay rủ tôi đi hái dâu ăn, tới bây giờ nghĩ lại vẫn còn quê.

Những ngày hè đầu tiên đến đất Sài gòn tôi sống với những kỷ niệm đẹp khó quên. Lúc ấy con đường dọc kênh Nhiêu Lộc vẫn còn ít người biết đến, trải dài hai bên bờ kênh là hai hàng bằng lăng xanh mát, cứ mỗi khi hè về là hoa nở tím rực cả lối đi.

Tôi thích cái sắc tím của bằng lăng, nó có cảm giác nhẹ nhàng trong ánh nắng chói chang nhưng lại hết sức đậm đà sau những cơn mưa tầm tã... Vậy nên sau những lúc mộng mơ ngắm nhìn chán chê cái màu tím ấy từ bancol, tôi lại xách xe chạy vòng hết con kênh (vì lúc đó chưa có nhiều cây cầu bắt qua như hiện tại) chỉ để đắm chìm vào cái khoảng trống mênh mông giữa một con kênh đen thui bên con đường xám vắng, một hàng cây xanh um chứa màu tím thiết tha đâm ra khoảng trời trong vắt... Chỉ chừng đó thôi cũng làm cho một trái tim say!

Ngày lại ngày qua... bao nhiêu lâu rồi chẳng nhớ, chỉ biết là đã có nhiều mùa bằng lăng trôi qua trong bình thường và không để lại chút gì trong tâm trí.. Những ngày hè, lúc ngồi nhấm nháp lý cà phê, hay đi ngang con đường nào đó, màu tím ấy lại len vào mắt, có một cái gì đó thoáng qua nhưng lại mất đi rất nhanh, chẳng biết...

Có lẽ tôi không còn có những khoảng trống cho những suy nghĩ bay bổng mông lung, cũng có lẽ những khoảng trống kia mênh mông quá đến không thể lấp đầy?  Nhưng dù sao tôi cũng muốn mình có thể thả hồn theo những mơ mộng viễn vông để không còn những đêm trằn trọc, để tâm hồn này luôn tươi trẻ, luôn yêu thương những tháng ngày trước mắt, để không còn "những kí ức chưa kịp định hình đã phải tan mau."...


18/04/2013









Thứ Sáu, tháng 3 08, 2013

Mất một niềm vui!

Hơn mười năm rồi mà vẫn ngỡ như ngày hôm qua. Cái Sài Gòn mà mình vẫn hay đổ lỗi là xô bồ ngột ngạt, vậy mà một ngày khi nghĩ đến việc phải xa sao lại thấy cồn cào quá vậy, vẫn cứ nao nao không nỡ quay đầu.

Dẫu biết hơn một lần đã muốn ra đi, nhưng vẫn còn có điều níu kéo, vẫn có thứ phải làm.. Nay dường như đã chẳng còn gì vương lại, sắp có thể làm tròn trách nhiệm của mình.

Muốn lê la hết các quán xá thân quen, những nơi mà lâu rồi ta không còn ghé lại. Muốn chạy dọc hết những con đường vắng người ít ỏi, muốn đi đếm lại những cây cầu, ngắm nhìn những dòng sông yên ả sáng rực đủ màu của thành phố ban đêm.

Tôi không muốn mình vô cảm, muốn được suy nghĩ những thứ giản đơn, muốn uống một ly cà phê lúc 3 giờ 15 phút sáng... Những thứ xảy ra sẽ thay đổi được điều gì ?


Lẵng hoa này đến sáng mai có lẽ rồi cũng bỏ đi. Mong người nhặt được nó sẽ có một niềm vui dù là trong chốc lát...

Tháng giêng, những gì đã qua và những gì đọng lại? Những thứ mất đi rồi sẽ quay về ???


Sài gòn, 8/3/2013

Thứ Hai, tháng 3 04, 2013

Chông chênh

Con sói kiệt tàn trong sâu thẳm lòng đêm
Uống ánh trăng tan chờ ngày mưa gột rửa
...
Những ngày tháng chông chênh bước đi giữa hai miền nắng gió
Không thể tiến
Chẳng thể lùi

Lầm lũi,
Cố bước vào nơi không hờn tủi, sân si, không bất cứ điều gì
Lặng im và sống trong những gì đang chết.

Rên rỉ cơn đau
Vết thương còn nhỏ máu
Chẳng thể quay về

Co ro 
Bên gốc bồ đề
Mơ một sớm mai đi về cõi tịnh!
...
Đêm nay,  
Khóc một tiếng dài, xung quanh là bóng tối
Con sói kiệt tàn, 
uống ánh trăng tan...

4/3/2013






Thứ Hai, tháng 10 22, 2012

22/10/2012

Vậy là lần thứ hai mình từ bỏ những công sức và thành quả của cả một chuỗi ngày dài phấn đấu để trở về con số không. Không dễ chút nào để từ bỏ đứa con tinh thần mà chính mình tạo ra và phải mất mát quá nhiều về vật chất.

Cuộc sống từ nay sẽ khó khăn hơn về kinh tế nhưng đổi lại sẽ có thể dốc hết tâm sức vào việc nghiên cứu, ấp ủ một thứ thật ý nghĩa với mình.

Nếu ngày trước coi tiền là cái gì vô nghĩa thì bây giờ lắm lúc mình lại lo lắng vì tiền, một cái ngán ngẫm bao trùm lên suy nghĩ.

Hôm nay thật sự nặng nề, muốn đi đâu đó, nhưng ngày mai còn không biết sống như thế nào thì tiền đâu cho ý nghĩ đó.

Chiều nay đã vét đến tờ năm mươi nghìn cuối cùng trong túi...

Cuộc sống của mình :))

Chủ Nhật, tháng 9 09, 2012

9/9/2012

Biến cuộc sống thành một vở kịch dài không kết, ta diễn hay đến nổi không nhận ra mình là một vai diễn của cuộc đời

Người không đứng ngoài mưa không cảm giác hết những tái tê mà người kia hứng chịu.

Mưa đêm, những tiếng lách tách của cuộc đời, những tiếng gầm giận dữ như muốn tuông ra những bức bối trong lòng

Những con mắt nhìn thấy tôi vui, hạnh phúc. Một số còn lại cười nhạo khinh khi.

Cố gắng từng chút một, lầm lũi bước qua những vết cắt đau thét người. 

Vết thương sẽ không lành theo thời gian nếu không có những liều thuốc dành riêng cho nó

Cố gắng biến mình trở nên vô cảm để rồi chẳng còn cảm nhận được cuộc sống này vất vả đến nhường nào.

Cố gắng vỗ giấc vào đêm, nhưng lại là đêm trắng.

Cố gắng bước qua nhưng chẳng thấy chân trời.

Chơi vơi giữa một khoảng mênh mông rối rắm.

Ai cho tôi tấm vé quay về.

Thứ Ba, tháng 5 15, 2012

Nợ



Những ngày tháng nặng đầu, nhiều kế hoạch cùng làm một lúc chẳng biết có đủ sức hay không...
Một số món nợ ân tình cần phải trả cho dù biết không thể nào hết được..
Một số việc phải làm để cân bằng tâm trí, sự tức giận, dù nó trái với nguyên tắc sống của mình.

Nhiều việc làm xong trong lòng vô cùng thoải mái, như được giải thoát những trách nhiệm vô hình.
Và có những việc làm xong nghe lòng đau không tả nỗi...

Thứ Tư, tháng 4 11, 2012

Hạnh phúc...

Vội vã 
Để mùa vụt qua
Tiếng đàn vương lại
Trông một mùa về xanh đỏ 
Yêu một người
"Thật sâu" 
Sẽ lại là những ngày hạnh phúc
 
 
Hạnh phúc là một cái gì đó đôi khi mộc mạc nhẹ nhàng, đôi khi lại là xa xỉ.
Có người nói với tôi: hạnh phúc có khi chỉ là chấp nhận những gì mình đang có, hài lòng với nó và mỉm cười...

Thứ Năm, tháng 2 02, 2012

Mong sẽ bình an...



Bước một bước dài qua những nỗi đau tưởng như xé lòng làm chân mệt mỏi. Muốn quỵ xuống để không phải gượng đi những bước mỏi mòn trên quảng đường bụi bậm. Để rồi lại hụt hẫng, lại đau mới chịu mình thất bại.

Thứ Bảy, tháng 12 24, 2011

Vị của mùa đông





Ở nơi không có bóng người, đêm đông lạnh ngắt. Quầng sáng cuối trời thách thức những ước mong.

Bản tình ca vang lên, hư hao một thời tiếc nhớ.

Ký ức bị bỏ quên!

Thứ Ba, tháng 11 29, 2011

Cà phê khuya



Ly cà phê giữa đêm có làm tỉnh lại những giấc mơ
Khi ngoài kia bao trùm là bóng tối

Thứ Sáu, tháng 11 25, 2011

Thức giấc




Mệt nhoài,
cửa mở để nguyên..

Cơn gíó ngoài hiên
lùa vào,
Thức giấc.

Giữa đêm...

nhập nhòe,

Chuột tranh ăn
Mèo nằm bất động

Thứ Tư, tháng 10 26, 2011

Rỗng...



12/10/2011
Cả ngày mưa nên trời về đêm lành lạnh. Thèm trà, cặm cụi đi pha, xong rồi lại thấy trống trãi quá, thiếu thiếu một thứ gì, như là tri kỉ ?
Lất phất mưa, đèn đường phía dưới nhà cũng chập chờn khi mờ khi tỏ. Tách trà nóng chỉ giữ được ấm môi,  không giúp được gì cho cái đầu nguội lạnh.
Đường vắng, phòng vắng, lòng cũng vắng. Ngã người trên ghế, nhắm từng ngụm trà và chợt nhận ra mình đang rỗng: không ý tưởng, không đam mê, và không còn khao khát..

 18/10/2011
Thử lại.
Những đêm trắng căng đầu với những vấn đề tìm hoài không ra giải pháp, những ấm trà pha rồi quên uống và ngủ gật trên bàn...

25/10/2011
Kết quả là những gì đã đoán được. Làm mặt tỉnh, gắng gượng cho qua một ngày.
Khuya, là khi không thể nào gượng ép được bản thân, những chán nản như cứ tuông ra, hai tay như muốn vò nát mớ hỗn độn trong đầu, vô dụng...

Nhiều người vẫn tưởng người khác ngô nghê, nên vẫn thích nhảy múa, diễn nhiều trò trước mắt. Vui, cười mà lòng sao nhoi nhói ...

Đã quá tận tâm, cố gắng đến ko còn khả năng thì không có gì phải hối tiếc.

Máy ảnh, ống kính đã mốc meo, cần câu xếp xó, áo khoác và khăn cho những chuyến đi cũng đã bị vùi vào một góc... Cảm hứng, niềm tin, khao khát, đam mê đã bỏ đi đâu và bao giờ trở lại ?

Muốn hét thật to, muốn nhìn biển đêm dưới trời nhiều sao sáng để lắng nghe tiếng sóng trong lòng ta có còn như dạo trước.. Và chỉ mong sao ta đừng đánh cả mất tâm hồn ...

Thứ Sáu, tháng 9 23, 2011

Friday, Septemper 23, 2011

Dù kẻ ít tiền hay đại gia giàu có, mươi năm sau ai nhớ anh là ai? Là người bình thường hay bật vĩ nhân, hay chỉ là hoang tưởng? Tất cả rồi sẽ bị lãng quên, chỉ có sự chân thành khắc vào tim người khác, chỉ có những việc ơn được mọi người đáp trả, và những việc thấp hèn đeo bám suốt cả cuộc đời...
 
Hận thù, ân oán đã xong, ta dạy nhau bài học lớn.

Ngán ngẩm đua tranh, ngán ngẩm những cái đầu vụ lợi, ngán ngẩm những suy nghĩ thấp hèn...
Rút lui, ta về lại với những thú vui của riêng mình, ngoẻn cười thanh thản... :)

Thứ Tư, tháng 9 07, 2011

[Cuộc sống] Chúng ta nghèo đến mức nào?

Chúng ta nghèo đến mức nào?







Một hôm, tại một gia đình giàu có, người cha quyết định đưa con trai mình tới một vài nơi ở ngoại thành, để xem mọi người nhất là nông dân có thể nghèo đến mức nào.
Họ đến vùng ngoại ô yên bình và trả một ít tiền để thuê nhà trọ của một người nông dân, mà người cha cho rằng thuộc số những người nghèo nhất xã hội.

Khi về đến nhà, người cha hỏi:
- Bây giờ con có thể hình dung ra rằng một con người có thể nghèo đến mức nào rồi chứ?
- Vâng ạ
- Thế con học được gì từ chuyến đi?
-Có ạ!, người con đáp.


Con nhìn thấy rằng chúng ta có một con thú cưng, còn họ thì có nhiều chó, lợn, gà thật vui vẻ. Chúng ta có một bể bơi nhỏ xíu trong vườn, còn họ thì có cả dòng suối, sông thật lớn. Chúng ta phải trả tiền để mua đèn trong nhà, còn họ có cả một bầu trời sao vào buổi tối. Chúng ta xây sân chỉ vỏn vẹn trước nhà, còn họ có cả một chân trời.

Chúng ta có một mảnh đất nhỏ để xây nhà mà sống, còn họ có những cánh đồng rộng mênh mông. Chúng ta phải mua rau và cây cảnh, còn họ tự trồng được. Chúng ta phải xây những bức tường bao quanh tài sản của chúng ta để bảo vệ chúng ta, còn họ có những người bạn bảo vệ nhau.

- Cảm ơn cha đã cho con thấy chúng ta nghèo đến mức nào!

Thứ Ba, tháng 8 02, 2011

Mưa khuya




Mặt trời đêm vàng vọt
Ong ánh sợi mưa xa
Tay dìu thân phố ngã
In bóng ngày đi qua

Mây làm thân lữ khách
Mưa trút hạt tâm tư
Ngoài đường xưa chuyện cũ
Cho gió buồn sang thu

Mưa phùn qua kí ức
Theo bóng gầy đi hoang...

Thứ Hai, tháng 7 04, 2011

Mưa 04/07/2011



Đêm mưa, không to mà rã rít.
Gió cũng từng cơn len vào cửa sổ, không mạnh nhưng cũng làm lành lạnh trên da..

Lòng người thì cũng như mưa, không cô đơn nhưng vẫn nghe trống trãi. Niềm vui thì như cơn gió, thấy đó nhưng ngập ngừng vì một chút lo toan.

Đôi khi thấy hạnh phúc quá giản đơn mà sao tay với hoài không tới. Cứ sợ nỗi buồn len lén bên ta, quay sang là sẽ gặp.. Muốn chẳng nghĩ ngợi thêm nhưng sợ một ngày sẽ ngã, nhưng nếu bỏ đi lại sợ đánh mất một điều gì...

Mong sẽ tìm lại được thăng bằng sau những ngày chật vật. Mong người biết nâng niu để niềm tin không vỡ vụn trên tay mình!

Hình như trời lại sáng...

Thứ Tư, tháng 5 25, 2011

Đầu hạ



Mưa! cơn mưa đầu hạ, từng hồi cứ rào rạc bên tai. Có ai đó đem nét buồn xuống phố, cứ ngỡ ngàng điệp khúc tiếng mưa rơi.

Trời chợt nhớ, mưa dần dần tạnh hẳn, nước mưa rơi tí tách dưới vòm me. Ngày bỗng sáng đem hạ về nhạt nắng, bỏ bên đường vương vấn tiếng ve ngân.

Rồi bỗng thoáng có một lần bỗng nhớ, tiếng từ tim xao xác những hàng cây. Màu đỏ thắm say một một đỏ thắm, khúc phượng buồn thương nhớ lắm hạ ơi...

Lai 25/05/2002

Thứ Bảy, tháng 5 21, 2011

Tháng năm


Tháng năm năm nay là những ngày nắng gắt, chỉ thỉnh thoảng một cơn mưa rào vội vã đi qua...

Cảm xúc quay về cũng ngắn ngủi như mưa, thoảng qua rồi vụt mất..

Niềm vui vừa đến, hạnh phúc chưa lâu mà những nỗi buồn cứ vây hoài bên cạnh, một chút nản lòng, một chút âu lo và những cái nhíu mày thở dài đêm tối.. Những niềm riêng chôn dấu tận đáy lòng, chỉ có trái tim mới hiểu được vị cay đắng ngẹn ngào của những giọt nước mắt đã chảy ngược vào trong..

Tháng năm, xóa đi bao nhiêu kỷ niệm cũ của một thời, để bắt đầu bước đi trên một con đường mới thênh thang.. Có lẽ đặt quá nhiều niềm tin nên rất lo lại một lần ta đánh mất..?

Tháng năm, bỗng thấy mình lại bước quá nhanh, phải đứng lại để nhìn con đường mình đang bước.

Tháng năm, mỉm cười nắm tay người ở cạnh bên, vì biết rằng mỗi bước chân đi sẽ đưa về nơi ta hạnh phúc... :)

Lai, 21/05/2011

Thứ Hai, tháng 4 04, 2011

Chiều nhẹ



Lâu rồi, cũng hơn 2 tháng từ hồi trước Tết cho đến giờ mới lại cà phê một mình như thế này, cảm giác thấy mình vẫn như xưa, không có gì thay đổi..

Ở Tuấn Ngọc những buổi chiều tà chủ nhật như thế này vắng ngắt.

Trời mờ mịt dần, nhấn chìm hết những âm thanh réo rắt của lũ gà và chim đang dáo dát, lao nhao tìm chỗ ngủ.. Đây có lẽ là nơi gợi lên cái cảm giác gần gũi, yên bình nhất mà mình được biết giữa cái sài gòn ồn ào và náo nhiệt này. Chui vào đây nhăm nhi ly cà phê, hút thêm điếu thuốc rồi thả hồn theo tiếng saxophone của Trần Mạnh Tuấn: "Gọi nắng trên vai em gầy..." thì cái tâm trạng nó tuyệt vời không biết tả làm sao..

Lâu rồi không làm gì, vì không muốn làm gì nữa, cứ để ngày tàn tàn trôi qua theo những ly cà phê, rồi thấy như ngày vẫn qua chậm quá, gửi thời gian vào những cuộc vui bét nhè mới thấy thời gian qua rất nhanh, nhưng ngày phía trước vẫn còn rất rất dài, không biết làm sao mà cho hết ...

Rồi hôm qua, một ngọn lửa nhỏ đã nhen nhóm trong lòng, có nghĩa là có một chút gì đó để kéo mình trở lại, lại có lại niềm tin.

Công việc bắt đầu ứ đọng lại sau hai tháng rong chơi, có lẽ phải trốn đi đâu đó vài hôm để nghỉ ngơi và chú tâm làm cho hết một mớ việc lằng nhằn, rối ren, phức tạp này thôi..

Đi đâu nhỉ Phú Quốc, Côn Đảo hay Nha Trang ?